NGÔI NHÀ TRÁI TIM

Hãy cho - Hãy nhận - Hãy sống bằng cả con tim
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Đột nhập những chuyến “bay” đêm của dân lắc ;;)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
xin làm một điểm tựa
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 411
Join date : 18/06/2009
Age : 29
Đến từ : heart

Bài gửiTiêu đề: Đột nhập những chuyến “bay” đêm của dân lắc ;;)   Mon Jun 29, 2009 9:34 pm

Thời gian gần đây, từ “lắc”, “bay” hay gắn liền với “dân chơi”. Một số quý tử con nhà giàu còn cho rằng, nếu không thường xuyên đi lắc thì đừng bao giờ nhắc đến từ “đẳng cấp”…

Khi thấy tôi có ý định tìm hiểu về dân chơi thuốc lắc thì Dũng “béo” hào hứng nói: “Nếu anh muốn viết về dân lắc mà không cắn thuốc thì không bao giờ biết được rằng vì sao giới trẻ thích lắc, thích bay” như thế nào. Anh yên tâm đi, thuốc lắc là ma túy tổng hợp nhưng không gây nghiện, chỉ gây cho ta cảm giác nhớ nhung thôi? Chỉ cần dùng một lần là anh có thể cả đời không quên”. Tôi gật đầu ra vẻ đồng ý.
Vào một ngày thứ 7 Dũng “béo” lấy ô tô qua nhà đón tôi. Tuấn ghé vào tai thì thào nói: “Đến chỗ ông anh sẽ phê luôn, khỏi nghĩ”. Xe lao đi vun vút về hướng Gia Lâm- Hà Nội. Cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi sau đoạn đường qua đê ngoằn ngoèo khó tả. Khi tôi cùng Dũng “béo” bước vào phòng, một tay đầu trọc lốc, xăm con “nhép” giữa trán, nét mặt vô hồn, hất hàm thăm dò.

Dũng nói: “Ồng anh tao, vợ mới bỏ”. Theo tôi quan sát thì trong căn phòng chật hẹp này có khoảng hơn chục nam nữ đang uốn éo, quay cuồng man dại trong tiếng nhạc ép đến mức tức ngực. Không gian đặc quánh khói thuốc đủ loại ngái, nồng. Những khuôn mặt hỉ, nộ, ái, ố dưới ánh đèn màu xanh nhạt trông như dưới thủy cung của Long vương… Hơn chục người trong lúc phê thuốc chỉ còn là một khối bệnh hoạn, cái khoảng cách đàn ông - đàn bà ngay cả lúc tỉnh đối với họ cũng mong manh, đã bị mất ngay từ lúc họ chấp nhận những cuộc “bay” đêm. Tiếng nhạc và khói thuốc khiến tôi nghẹt thở, muốn ói. Dũng động viên “Một lúc là anh quen ngay mà, nếu không chịu được, anh cứ ra ngoài…”

Trong căn phòng hôm đó, tôi nhận thấy người nhiều tuổi nhất chỉ gần 40, ít nhất chỉ khoảng 13- 14 tuổi, khi “bay” chỉ có “phi công” nào chuyên nghiệp hơn chứ không có quan niệm giàu nghèo, lạ quen. Thấm mệt, Hòa- cô gái 24 tuổi, ngồi xuống chiếc bàn duy nhất ở góc phòng, uống một hơi hết cả chai nước lạnh. Cô thản nhiên cởi 3 chiếc cúc áo phía trên cho mát… cho mát, đôi chân còn chưa phát triển hết, gác lên mặt bàn tung tít, khiến chiếc váy ngắn lên tận bụng

Thấy tôi vẫn còn ngài ngại vì vẫn chưa nhập cuộc chơi thì Hòa nói giọng tưng tửng về phía tôi: “Sao anh không “bay”? Không biết nhảy à, “cắn” vào là thành nghệ sỹ ngay, nhìn anh ngồi yên được mới là lạ”. Đưa tay chỉ một đôi nam nữ ngồi uốn éo bên góc phòng đối diện, cô bé nói: “Đấy là cách bay đơn giản nhất, dân tập sự mà”. Nhìn hai thanh niên mắt nhắm, hai tay đưa ngang tai, nghẹo đầu theo tiếng nhạc, tôi buột miệng cười: “Thế mà gọi là “bay” à, tưởng như bị động kinh”.

Dũng nói với tôi: “Anh muốn con bé đó không? Ít tuổi nhưng nó thuộc loại “chì” đấy, mỗi đêm nó chơi được nửa gram “đập đá” (gần 1 triệu đồng). Nói anh có thể không tin, nhưng nó đã từng bay 3 ngày đêm, khối thằng to kềnh càng còn “đứt” nhưng nó vẫn vô tư…” Đột nhiên, một câu nói: “Bật cho tao cái đèn, sắp sập hầm rồi”. Ngọn đèn công suất lớn được bật lên. Thấy tôi ngạc nhiên, Dũng “béo” giải thích: “Nó chơi 3 viên “Sao cán” nên căng quá, nếu không kịp bật đèn sẽ bị sập mí mắt và có thể bất tỉnh. Thằng đó là Trung “sẹo”, nó từng “bay” một tuần liền”.

Mặc dù cố gắng hết sức, tôi cũng chỉ trụ lại được trong căn phòng ngập ngụa khói thuốc, âm thanh, mùi mồ hôi chừng nửa giờ, bước chân ra khỏi phòng, tôi nôn ra mật xanh, mật vàng. Khoảng 10 ngày sau, gặp tôi, Dũng béo nhăn nhó: “Hôm đó nể bác quá em cho bác đi cùng, bọn nó chửi em mãi”.

Qua Dũng tôi mới biết đến dân lắc không bao giờ thích người “ngoại đạo”, họ không muốn bị một người tỉnh táo quan sát khi đang “bay” vì lúc đó dân lắc có thể làm những động tác mà lúc bình thường không thể làm được hoặc không ai dám làm… Lan Anh, một callgirl 17 tuổi, từ Hà Giang xuống Hà Nội hành nghề đã 3 năm, rất hiểu biết: “Thời nay mà không đi lắc thì “quê” lắm. Mỗi tuần bọn em “bay” ít nhất một lần, có tuần 2-3 ngày liên tục không ăn mà không có cảm giác đói”.

Cô lấy từ trong xắc ra 5 viên hệt như thuốc kháng sinh con nhộng rồi nói: “Đây là ma túy tổng hợp mới, 400 ngàn đồng/ viên, chơi phê lòi mắt, loại “Trái tim *g”, “sao cán”, “Ketamin”… xưa rồi. Loại này chơi một viên là tay chân run lẩy bẩy như người trúng gió” Dũng béo mời tôi cắn thử một viên nhưng tôi chối khéo: “Em thông cảm, anh đang uống thuốc dạ dày, để lần sau nhé. Cho anh theo một lần nữa cho biết”.


Năn nỉ mãi tôi cũng toại nguyện, lần này là một căn nhà khá rộng, cách thị trấn Xuân Mai tầm 2 km. Vừa bước chân vào phòng ,tôi nghe thấy một cậu reo lên hồ hởi “Ôi, Matxcova xinh đẹp, rừng bạch dương thơ mộng quá…”. Quái, đang đọc truyện hay xem ti vi vậy, tôi nghĩ bụng. Dũng nhanh mồm “Hôm nay bị “động” nên phải vào đây, chỉ có mấy anh em chơi nhạc nhẹ, dùng Ketamin thôi”.

Trong phòng là 9 thanh niên, 6 nam, 3 nữ, đủ các tư thế đứng, nằm ngồi… góc phòng là một bộ máy nghe nhạc Trung Quốc và một quả bóng phản chiếu ánh sáng lấp lánh đủ màu, nhợt nhạt… Giữa phòng là 2 nam, 1 nữ đang uốn éo nhẹ nhàng theo tiếng nhạc, trên giường cũng là 2 nam, 1 nữ mắt nhắm nghiền.Tiếng một cậu vẫn đều đều: “Đẹp quá, một cô gái Nga mặc áo trắng, một hoàng tử đang đến, họ hôn nhau…Bầy thiên nga đang bơi…” Tiếng cô gái bên cạnh: “Thiên nga trông như thế nào nhỉ?” “Nó giống con… vịt to ấy”, tiếng cậu con trai trả lời.

Dũng béo nháy mắt: “Thằng đang nói là người “dẫn” đấy. Nó nói cái gì là hai đứa bên cạnh nhìn thấy cái đó, chỉ có dùng thuốc lắc mới được du lịch nhiều nơi như vậy. Anh không tin cứ dùng thử, anh thích công chúa, thích Madona cũng có mà thích trở thành vua cũng được…”. Khi tôi thắc mắc tại sao đi “bay” là nhạc lại nhẹ như nhạc cổ điển thì Dũng giải thích: “Vì không muốn nhà bên cạnh biết nên uống Ketamin, lại này chỉ hợp với loại nhạc liu ríu, khi nào có nhạc mạnh thì phải đổi thuốc”.

Hà, 20 tuổi, nhà ở khu Giảng Võ - một dân bay tâm sự: “Khi em đau khổ nhất, bị tổn thương nhiều nhất thì em đi lắc. Em là loại được học hành tử tế, đã từng là học sinh giỏi ở Hà Nội, từng đi học ở Sing nhưng bố mẹ em bỏ nhau, chia tài sản làm lòng tin trong em đổ vỡ. Lần đầu tiên dùng một viên “Trái tim *g” em nôn thốc, nôn tháo nhưng rồi cũng quen. Khi cắn xong, chừng vài phút là người nóng ran, chân tay ngứa ngáy, đầu nhẹ như đi trên mây, phê lắm. Những lúc như thế em quên hết, em thấy lại cảnh gia đình mình hạnh phúc.

Khi hết thuốc, em lại là người cô đơn, mệt mỏi rã rời, tất cả chỉ là ảo giác”. Tôi đã từng chứng kiến những kẻ vừa trở vể mặt đất sau 3 ngày “bay” rõng rã. Khác với sự mạnh mẽ, hưng phấn lúc đang bay, họ như những kẻ thất trận: nhếch nhác, hôi hám (3 ngày không tắm), mất hết sức lực và không ít kẻ vĩnh viễn nằm dưới 3 tấc đất vì kiệt sức, vì sốc thuốc…

Một gái gọi nói với tôi: “Hầu hết “hàng” ở các khách sạn lớn tại Hà Nội đều đi bay. Gái gọi cũng “bay’, sinh viên cũng “bay”. Khi tôi hỏi vế sự tốn kém, cô gái cười khẩy: “Bọn em việc gì phải mất tiền, ngày nào chẳng có thằng mời đi... đẹp như em, ở “phi trường” nào cũng là hoa hậu”?! Điều này được Hà xác nhận: “Có bọn họ cũng vui, họ dùng thuốc miễn phí, bọn em cũng “luộc hàng, free mà, đôi bên cùng có lợi”.

Tỏ vẻ là tay chơi có hạng, Hà tâm sự: “Khi đã chấp nhận đi “bay” cùng nhau thì không còn ranh giới đàn ông, đàn bà nữa, lúc đó những bản năng gốc của con người được đánh thức. Anh bảo, khi đã chấp nhận dùng thuốc lắc rồi thì còn chuyện gì phải giữ gìn nữa, nhất là chuyện thể xác”. Hà chán nản: “Anh hỏi có sợ không à?”

Ai chẳng sợ chết, nhất là chết vì “ết” nhưng nhục lắm, những lúc chưa hết thuốc rất khó kiềm chế. Hầu hết các loại thuốc lắc đều khơi dậy cảm giác vể xác thịt, con gái đi bay đại đa số là “hàng” nên sự nguy hiểm lúc nào cũng cận kề. Chắc anh đã từng nghe về vụ một lão già lắc với 5 cô gái khỏa thân năm ngoái? À, anh biết vụ 3 người lắc rồi chết ở trạng thái khỏa thân trong ô tô tháng trước không? Mọi người cứ đồn chúng nó khoái lắc trong tô tô mới buồn cười chứ. Thật ra chẳng có thằng điên nào muốn lên ô tô để lắc đâu, chúng nó lắc ở trong nhà nhưng vì một lí do gì đó phải ngừng cuộc chơi (mất điện, có người phát hiện…) mới buộc phải vào ô tô để lắc cho hết thuốc. Mấy đứa đó chết trong trạng thái khỏa thân là vì dùng thuốc mà không được nhày nên nóng quá…”.

Theo những người đã từng dùng thuốc lắc, sau khi cắn khoảng 1-2 giờ, cảm giác thèm muốn tình dục lên cao và rất khó kiềm chế, đặc biệt đối với nữ. Sau những trận “lắc”, “bay” đêm đến thường là nhà nghỉ, khách sạn, và những cuộc tình một đêm nhiều vô kể, thậm chí có những cuộc tình hai người không hề biết tên nhau. “Tình một đêm” tuy có thể mang lại cảm giác lạ lẫm, tuy nhiên đó rất có thể là cạm bẫy, khi bạn sa vào thì khó tránh được những hệ lụy mà nó mang lại.

Một hotgirl sau nhiều năm “đi lắc” được gia đình động viên giờ đã gác kiếm tâm sự: “Em thấy tiếc cho những ngày đã vùi đầu trong những cuộc chơi, những trận “bay” triền miên… Rất may là bố mẹ và bạn bè đã tìm mọi cách để kéo em ra khỏi những đam mê ảo giác đó, giờ em đã công việc. Nghĩ lại, em vẫn thấy sợ… geek geek geek
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Đột nhập những chuyến “bay” đêm của dân lắc ;;)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Những chuyện kỳ bí về thế giới tâm linh - Thiên phóng sự đặc sắc của Hoàng Anh Sướng
» NHÂN NGÀY BẦU CỬ-Chuyện Chủ tịch Hồ Chí Minh đi bầu cử
» Bắt đầu các chuyến vận tải biển trực tiếp từ Việt Nam đi Mỹ
» CREEPYPASTA - Những câu chuyện kinh hoàng
» Chuyện lấy vợ của thủy thủ....

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
NGÔI NHÀ TRÁI TIM :: TÂM LÝ - GIÁO DỤC VÀ CUỘC SỐNG :: Những vấn đề xã hội-
Chuyển đến